Bài Ca Mùa Xuân 1961

     
bài xích thơ được viết vày một nội lực phi thường, một niềm hoan hỉ tràn ngập. Nội lực ấy, sự hoan hỉ ấy của một con bạn - người sáng tác cũng đó là nội lực, sự hân hoan của thời đại. Bài thơ chất ông chồng cảm xúc, phóng khoáng về thi pháp, phong phú, linh hoạt về hình thức.
*
*

*
Chia sẻ
*
Bình luận

bài xích thơ được viết vì một nội lực phi thường, một niềm hân hoan tràn ngập. Nội lực ấy, sự hân hoan ấy của một con người - tác giả cũng chính là nội lực, sự hoan hỉ của thời đại. Bài thơ chất ông xã cảm xúc, phóng khoáng về thi pháp, phong phú, hoạt bát về hình thức.


Thơ Tố Hữu vẫn thuộc ta đi lên trong cuộc sống thường ngày mới

Năm 1960 là 1 trong cột mốc đáng nhớ trong lịch sử dân tộc dân tộc. Đó là năm khu vực miền bắc thật sự hợp tác vào gây ra CNXH, thiên mặt đường trong mơ ước của cả dân tộc sau chín năm binh cách chống thực dân Pháp, sau 5 năm hạn chế hậu quả chiến tranh. Đó là năm kế hoạch giải phóng miền Nam, thống nhất giang sơn đã được hoạch định một bí quyết rõ ràng.

Bạn đang xem: Bài ca mùa xuân 1961

Lần đầu tiên, Đại hội của Đảng (Đại hội III) ra mắt giữa tp hà nội trong không khí phơi tếch của tự do và hòa bình, đã review tình hình thời điểm này như sau: “Chúng ta đang xong kế hoạch 3 năm cải tạo và cách tân và phát triển kinh tế, phát triển văn hoá; Công cuộc cải tạo XHCN và xuất bản CNXH đang giành được những thắng lợi to lớn. Trận chiến tranh can đảm của đồng bào khu vực miền nam chống đế quốc Mỹ và bè phái tay sai, tuy vậy bị khủng cha rất dã man, vẫn giữ vững và không chấm dứt mở rộng. Sự nghiệp tranh đấu của nhân dân toàn nước ta nhằm thực hiện nay thống nhất giang sơn đang cải cách và phát triển mạnh mẽ”.

Đại hội đã đặt ra hai trọng trách chiến lược: “Đẩy bạo dạn công cuộc xây dựng CNXH sống miền Bắc, củng cố miền bắc bộ thành cơ sở ngày càng bền vững cho cuộc chống chọi giành thống nhất Tổ quốc; Ra sức hoàn thành cách mạng dân tộc bản địa dân người chủ dân trong cả nước, giải phóng khu vực miền nam khỏi kẻ thống trị tàn bạo của đế quốc Mỹ và bè phái tay sai; thực hiện thống nhất quốc gia trên cơ sở tự do và dân chủ, chế tạo một nước việt nam hoà bình, thống nhất, độc lập, dân công ty và giàu mạnh”.

 

Là bạn sống trong thời kỳ đó, tôi cảm nhận thừa thế nào là “CNXH tươi hồng”. Một ko khí nao nức tỏa lan mọi xã hội. Con fan sống đến việc tận thiện. Hồ hết người ra khỏi nhà không cần khóa cửa, không có bất kì ai nghĩ tới sự việc tơ hào của công, ai cũng nghĩ đến cần thao tác làm việc tốt, hỗ trợ người không giống là mộ thạnh phúc. Sự kỳ lạ của CNXH, sức khỏe của chính sách mới được thể hiện bằng những số lượng đáng gớm ngạc. Kế hoạch 5 năm lần trước tiên 1961-1965, thật ra chỉ tiến hành được mang đến năm 1964 thì toàn nước bước vào chiến tranh, nhưng kết quả đạt được rất là to lớn. Nới bắt đầu công nghiệp nặng trĩu được xuất hiện với khu gang thép Thái Nguyên, Thủy năng lượng điện Thác Bà, Nhiệt điện Uông Bí, Cơ khí trung quy mô, nhà máy sản xuất Supe Photphat Lâm Thao... Công nghiệp vơi có xí nghiệp Dệt 8-3, khu công nghiệp Cao - Xà - Lá Thượng Đình và nhiều cửa hàng khác.

Giá trị sản lượng công nghiệp nặng nề năm 1965 tăng 3 lần đối với 1960, công nghiệp quốc doanh chỉ chiếm tỷ trọng 93% tổng giá trị sản lượng. Công nghiệp vơi và bằng tay thủ công nghiệp xử lý 80% nhu yếu hàng chi tiêu và sử dụng thiết yếu của nhân dân.

Nhờ thủy lợi, nhờ phân phối hợp tác, thứ nhất tiên, trên đồng ruộng Việt Nam, năng suất đạt 5 tấn, rồi 10, 11t thóc/ha. Cực hiếm tổng sản lượng nông nghiệp trồng trọt tăng 4,1%/năm, đáp ứng một cách đầy đủ nhu ước về lương thực, hỗ trợ nguyên liệu đến công nghiệp và xuất khẩu. Gạo cung cấp Nhà nước bán cho cán bộ là 4 hào/kg thì gạo ở các chợ quê còn rẻ rộng và điều này đã không lúc nào còn lặp lại.

Tôi nghĩ rằng, các nhà chính trị, những nhà sử học, các nhà kinh tế học còn cần nghiên cứu và phân tích nhiều về giai đoạn này giúp thấy rõ hơn tính ưu việt và sức khỏe của CNXH, về phương cách đánh thức tiềm năng, tiềm năng của đất nước.

Mừng xuân mới 1961, bác Hồ đang viết: “Đường lên niềm hạnh phúc rộng thênh thênh”. Vào sự tin tưởng, nao nức dạt dào ấy, trên đỉnh cao của tầm quan sát phát triển, nhà thơ Tố Hữu vẫn viết bắt buộc một khúc tráng ca, một bài hát trữ tình bất hủ bộc lộ trọn vẹn không gian thời đại, cảm tình Bắc - Nam, trách nhiệm cách mạng, sự nô nức của lòng người. Khúc tráng ca ấy với tên:

Bài ca ngày xuân 1961

Tôi viết bài xích thơ xuân

Nghìn chín trăm sáu mốt

Cành táo bị cắn đầu hè rung rinh quả ngọt

Nắng soi sương giọt long lanh...

Rét nhiều nên nóng nắng hanh

Đắng cay lắm mới ngọt lành đó chăng?

Giã từ năm cũ bâng khuâng

Đã nghe xuân bắt đầu lâng lâng kỳ lạ thường!

Chào xuân đẹp! có gì vui đấy

Hỡi em yêu? nhưng mà má em đỏ dậy

Như bắt đầu hò hẹn, say mê

Anh rứa tay em, sôi nổi, lề mề về

Mà nói vậy: “Trái tim anh đó

Rất chân thật chia bố phần tươi đỏ:

Anh giành cho Đảng phần nhiều

Phần cho thơ, và phần nhằm em yêu...”

Em xấu hổ: “Thế cũng các anh nhỉ!”

Rồi nhị đứa hôn nhau, hai người đồng chí

Dắt nhau đi, cho tới sáng mai nay

Anh đón em về, xuân cũng cho trong tay!

***

Ôi giờ hót vui say con chim chiền chiện

Trên đồng lúa chiêm xuân chao mình cất cánh liệng

Xuân ơi xuân, vui tới mông mênh

Biển vui dâng sóng white đầu ghềnh

Thơ vẫn hát, đuối trong lời chúc:

Đường lên hạnh phúc rộng thênh thênh

Tam Đảo, ba Vì vui núi xuân xanh...

Chào 61! Đỉnh cao muôn trượng

Ta đứng đây, ánh mắt bốn hướng

Trông lại nghìn xưa, trông cho tới mai sau

Trông Bắc trông Nam, trông cả địa cầu!

Trải qua 1 cuộc bể dâu

Câu thơ còn ứ đọng nỗi đau nhân tình

Nổi chìm kiếp sống lênh đênh

Tố Như ơi, lệ chảy xung quanh thân Kiều!

Nghe hồn đường nguyễn trãi phiêu diêu

Tiếng gươm khua, giờ thơ kêu xé lòng...

Ôi giờ đồng hồ của phụ vương ông thuở trước

Xin hát mừng núi sông hôm nay:

Một vùng trời khu đất trong tay

Dẫu chưa toàn vẹn, cũng cất cánh cờ hồng!

Việt Nam, dân tộc anh hùng

Tay không nhưng đã thành công xuất sắc nên người!

Có gì đẹp mắt trên đời hơn thế

Người yêu người sống nhằm yêu nhau

Đảng cho ta trái tim giàu

Thẳng lưng mà bước, ngước đầu mà bay!

***

Đời vui đó, từ bây giờ mở cửa

Như hàng hàng bách hoá của ta

Hỡi những người dân yêu, hãy ghé download hoa

Và đến đó, sắm ít rubi lễ cưới:

Lụa nam giới Định xinh tươi mát rượi

Lược sản phẩm Đào chải làn tóc xanh!

Ta còn nghèo, phố chật bên gianh

Nhưng cũng đủ vài tranh treo Tết...

Đời vui đó, giờ ca Đoàn kết

Ta cố kỉnh tay nhau xây lại đời ta

Ruộng lúa, đồng khoai, nương sắn, vườn cà

Chuồng lợn, bè cánh gà, bầy rau, ao cá

Dọn tí phân rơi, nhặt từng ngọn lá

Mỗi hòn than, mẩu sắt, cân nặng ngô

Ta thương cảm gom góp dựng cơ đồ!

***

Ồ ưa thích thật, bài xích thơ miền Bắc

Rất thoải mái nên tươi nhạc, tươi vần

Cả không gian như xích lại gần

Thời gian cũng quên tuần quên tháng.

Đời trẻ lại. Toàn bộ đều giải pháp mạng!

Rũ sạch mát cô đơn, riêng lẻ, bần cùng

Quê hương ta rộn ràng cuộc vui chung

Người bắt tay hợp tác nên lúa dày thêm đó.

Đường nở ngực. đông đảo hàng dương liễu nhỏ

Đã lên xanh như tóc tuổi mười lăm

Xuân ơi Xuân, em bắt đầu đến dăm năm

Mà cuộc sống đời thường đã tưng bừng ngày hội

Như hôm nay, giữa công trường thi công đỏ bụi

Những đoàn xe vận tải nối nhau đi

Hồng Quảng, Lào Cai, Thái Nguyên, Việt Trì

Tên non sông reo vui bao giờ đồng hồ gọi...

Nào đi tới! chưng Hồ ta nói

Phút giao thừa, tiếng hát tối xuân

Kế hoạch năm năm. Mời hầu như đoàn quân

Mời phần lớn bàn chân, phát lên phía trước

Tất cả dưới cờ, hát lên cùng bước!

Đi ta đi! khai thác rừng hoang

Hỏi núi non cao, đâu sắt đâu vàng?

Hỏi biển lớn khơi xa, đâu luồng cá chạy?

Sông Đà, sông Lô, sông Hồng, sông Chảy

Hỏi đâu thác nhảy, đến điện cù chiều?

Hỡi những người dân trai, những cô gái yêu

Trên các đèo mây, đa số tầng núi đá

Hai bàn tay ta hãy có tác dụng tất cả!

Xuân đang đi vào rồi. Nhanh chóng tương lai

Khói những xí nghiệp mới ban mai...

Xem thêm: Giải Sách Bài Tập Tiếng Anh Lớp 8 Unit 9, Giải Sách Bài Tập (Sbt) Tiếng Anh Lớp 8 Thí Điểm

***

Tôi viết đến ai bài thơ 61?

Đêm đã khuya rồi, rét về kia buốt

Hà Nội rì rầm... Còi thổi ngoại trừ ga

Một chuyến tàu chuyển bánh đi xa

Tiếng xình xịch, chạy dọc mặt đường Nam Bộ...

Ôi đâu phải chỉ con tàu! Trái tim ta đó

Tiếng đập thình thình, muốn vỡ có tác dụng đôi!

Ta biết em cực kỳ khoẻ, tim ơi

Không khóc đấy. Nhưng sao nhưng mà nóng bỏng

Như lửa cháy trong tim ta gió lộng?

Mấy hôm nay, như đứa ghi nhớ nhà

Ta vẩn vơ hoài, rạo rực, vào ra

Nghe tiếng mõ và nghe tiếng súng

Miền phái mạnh dậy, hò reo náo động!

Ba bé tôi sẽ ngủ lâu rồi

Còn bao nhiêu chưa được ngủ vào nôi

Miền Bắc thiên đường của những con tôi!

Gà gáy sáng. Thơ ơi, mang cánh lửa

Hãy cất cánh đi! con chim kêu trước cửa

Thêm một mùa xuân đến. Bình minh

Cành táo đầu hè quả ngọt rung rinh

Như hạnh phúc đơn sơ, ước mơ nho nhỏ

Treo trước mắt của loài tín đồ ta đó:

Hoà bình

Ấm no

Cho

Con người

Sung sướng

Tự do!

Chào 61, đỉnh điểm muôn trượng

Từ năm 1939 cho tới khi tắt thở (2002), Tố Hữu viết hàng chục bài thơ xuân như “Ý xuân”, “Xuân đến”, “Xuân nhân loại”, “Trên khu vực miền bắc mùa xuân”, “Bài ca ngày xuân 1961”, “Giữa ngày xuân”, “Tiếng hát sang trọng xuân”, “Xuân sớm”, “Chào xuân 67”, “Bài ca xuân 68”, “Xuân 69”, “Bài ca xuân 71”, “Xtalingrat - Một ngày xuân”, “Với Đảng, mùa xuân”, “Một khúc ca xuân”... Tuy vậy hay nhất, theo tôi, là “Bài ca ngày xuân 1961”. Từ bài thơ này, lứa học sinh chúng tôi ban đầu thi nhau học tập thuộc thơ xuân Tố Hữu qua làn sóng Đài tiếng nói của một dân tộc Việt Nam.

***

Nhà Tố Hữu sống 76 Phan Đình Phùng, Hà Nội, góc cạnh bên Nguyễn Biểu. Trước sân, phía mặt trái bao gồm một cây apple rất cao.

Mở đầu bài bác thơ là một trong trực quan liêu sinh động, từ sáng sủa xuân chú ý chùm táo bị cắn dở ngọt, đến những giọt sương long lanh, người sáng tác đã thể hiện một dự cảm, dự đoán về một sau này ngọt ngào, tươi sáng: Cành táo bị cắn dở đầu hè rung rinh trái ngọt/ nắng soi sương giọt long lanh...

Bài thơ được viết vì một nội lực phi thường, một niềm hoan hỉ tràn ngập. Nội lực ấy, sự hoan hỉ ấy của một con tín đồ - tác giả cũng chính là nội lực, sự hoan hỉ của thời đại. Bài xích thơ chất ông xã cảm xúc, khoáng đạt về thi pháp, phong phú, linh hoạt về hình thức.

Nhà thơ Tố Hữu từng chổ chính giữa sự: “Tôi làm cho thơ thường bị cuốn theo cảm xúc, câu trước hô gọi câu sau”. Bài xích thơ này bộc lộ rõ phong thái ấy. Mạch thơ, tứ thơ đi tự nhìn cho nghĩ, hay nói theo cách khác là đi tự trực quan sinh động đến tư duy trừu tượng, trường đoản cú “tôi” mang đến “ta” và ngược lại, từ mùa xuân đến tín đồ yêu, từ tình yêu cho Đảng, từ vạn vật thiên nhiên đến giải pháp mạng, từ kế quả cách mạng cho Đảng, chưng Hồ; từ lúc này nhìn về tương lai cho quá khứ... Bắt lại, tốt nhất thể hóa, đồng nhất được thực tại trong xúc cảm trào dâng mạnh khỏe vào một hệ thống hình ảnh, mẫu kỳ vĩ, rộn ràng tấp nập tươi vui mang tính chất hiện thực và mong mơ về cái đẹp.

Thể thơ phong phú, tự tự do chuyển hẳn sang lục bát một biện pháp ngọt ngào. Nói theo một cách khác đây là bức tranh sống động, toàn bích về giang sơn những năm đầu những năm 60 và vai trung phong hồn con người thời kỳ đầu CNXH sống nước ta.

Người Việt Nam luôn luôn tha thiết tình yêu, thứ 1 là tình thương gia đình, tình yêu đôi lứa. Người việt nam cách mạng không khác thế, và lại còn đậm sâu rộng thế, vị làm phương pháp mạng để có tình yêu thương trong tự do chứ chưa hẳn để tiêu vong tình yêu ấy. Chiếc tài tình, tài tình một cách tự nhiên và thoải mái của “Bài ca ngày xuân 1961” là sau dự báo, cho ngay đầy đủ câu thơ tự nhiên và thoải mái và nhiều năng lượng, thu hút say mê về tình yêu: kính chào xuân đẹp! có gì vui đấy/ Hỡi em yêu? nhưng má em đỏ dậy/ Như khởi đầu hò hẹn, say mê...

Tác đưa viết tiếp: nhưng nói vậy: “Trái tim anh đó/ Rất chân thật chia cha phần tươi đỏ:/ Anh giành cho Đảng phần nhiều/ Phần cho thơ, với phần để em yêu”.

Sau này, nhiều người dân chê sao nhà thơ lại “cơ học” mang lại thế, đi phân tách tim mình thành tía phần, mà lại không các nhau. Riêng biệt tôi thấy, trong cả hai vậy kỷ qua, thì đoạn thơ này là đoạn được rất nhiều người trực thuộc nhất với không ai do dự một biện pháp cơ học như trên. Bản thân tôi cũng cảm thụ một bí quyết tự nhiên: tín đồ Việt, duy nhất là cánh mày râu truyền thống, lúc nào cũng để nghĩa nước trên tình nhà, để sự nghiệp thông thường trên hạnh phúc riêng cùng đó là 1 trong kiểu hài hòa và hợp lý của người việt nam yêu nước. Tôi cũng yêu nhị câu thơ tiếp sau rất đẹp: Em xấu hổ: “Thế cũng nhiều anh nhỉ!”/Rồi nhì đứa hôn nhau, hai người đồng chí. “Đồng chí” xưa là một trong những khái niệm thiêng liêng, cao đẹp, thân cận với tình yêu. Nhì người bạn hữu càng cái đẹp lên, cao lên tình yêu!

Mạch thơ thường xuyên được thực hiện từ bên trong đến mặt ngoài, từ cái tôi đến loại ta. Chiếc vui của bé người, của rất nhiều đồng đá quý tít tắp, làm cho vui say tiếng hót bé chim chiền chiện, mùa xuân lòng fan làm rất đẹp thêm ngày xuân đất trời. Rồi người sáng tác xác lập vị thế: xin chào 61! Đỉnh cao muôn trượng/ Ta đứng đây, mắt nhìn bốn hướng/ Trông lại nghìn xưa, trông tới mai sau/ Trông Bắc, trông Nam, trông cả địa cầu!

Từ điểm chú ý cao, xa, rộng lớn ấy, tác giả thấy gì? thứ nhất là cố sống của con người, thế đứng của dân tộc. Đoạn thơ này như một châm ngôn:

Có gì đẹp nhất trên đời hơn thế

Người yêu bạn sống nhằm yêu nhau

Đảng mang đến ta trái tim giàu

Thẳng sườn lưng mà bước, ngước đầu mà bay!

“Từ đơn vị ra ngõ”, đông đảo đoạn tiếp sau là tầng lứa tuổi lớp gần như hình hình ảnh tươi vui, ríu rít, quấn quýt giữa cảnh và người: Lụa nam Định xinh tươi mát rượi/ Lược sản phẩm Đào chải làn tóc xanh!/ Ta còn nghèo, phố chật đơn vị gianh/ tuy thế cũng đủ vài tranh treo Tết...

Đặc biệt là sự việc nở nang, to dậy của cuộc sống thường ngày mới khi mà lại đất nước, bè phái gắn kết chặt chẽ mọi cá thể được bộc lộ tài tình qua hình hình ảnh người con gái tuổi trăng rằm: quê nhà ta rộn ràng tấp nập cuộc vui chung/ Người hợp tác và ký kết nên lúa dày thêm đó/ Đường nở ngực. Các hàng dương liễu nhỏ/ Đã lên xanh như tóc tuổi mười lăm...

Những con phố nở ngực, những bé đường rộn ràng xe qua, phần đa cánh tay như song cánh bay lên… đã làm cho cho cuộc sống tưng bừng như ngày hội.

Chào 61, đỉnh điểm muôn trượng, một cuộc sống đời thường xây dựng, cuộc sống tin tưởng, hồ hởi, các thành tựu - đến nay vẫn là một đỉnh cao. Bài xích thơ cũng là 1 đỉnh cao của thơ Tố Hữu nói riêng, thơ ca Việt Nam tiến bộ nói chung.

Xem thêm: Top 7 Vẽ Tranh Đề Tài Trồng Cây, Vẽ Tranh Đề Tài : Trồng Cây Gây Rừng

Tất cả bên dưới cờ, hát lên cùng bước!

Xuân 21 của thay kỷ 21, có tương đối nhiều điều khác, nhưng có một điều như thể với Xuân 61 của nuốm kỷ 20: Đất nước đứng trước yêu mong mới, nên dốc toàn lực để thực hiện khát vọng thiêng liêng: Đưa nước ta phát triển thành một nước nhà phồn vinh, rước lại cho mỗi người một cuộc sống thường ngày thật sự tự do, niềm hạnh phúc như triết lý của nghị quyết Đại hội lần máy XIII của Đảng.

Đọc lại “Bài ca mùa xuân 1961”, ta tìm được cho mình mọi câu trả lời. Đó là thức dậy hầu như tài nguyên, nhất là tài nguyên nhỏ người, khơi dậy trẻ trung và tràn đầy năng lượng tinh thần yêu nước, ý chí từ bỏ cường dân tộc, sức khỏe toàn dân là một:

Đi ta đi! khai phá rừng hoang

Hỏi núi non cao, đâu sắt đâu vàng?

Hỏi biển khơi xa, đâu luồng cá chạy?

Sông Đà, sông Lô, sông Hồng, sông Chảy

Hỏi đâu thác nhảy, cho điện cù chiều…

Với một niềm tin vừa được củng cố, biến thành một niềm tin hoàn hảo như thời trong thời gian 60, sẽ tạo nên thành một khí cố gắng mới, sức khỏe mới. Ngày xuân này, toàn bộ dưới cờ, hát lên với bước!