BÀI VĂN TẢ NGOẠI HÌNH CỦA MẸ

     

Mẹ em gồm dáng tín đồ cao cao, năm nay mẹ đã ko kể bốn mươi tuổi, dù đã qua thời xuân xanh. Khuôn mặt chị em hình trái xoan, trông thật hiền dịu. Đôi môi bà mẹ đỏ mọng tuy nhiên không trét son, chiếc miệng lúc nào cũng cười. Thú vui ấy đã tạo cho em thêm gần cận mẹ. Nhị hàng lông mi của chị em cong cong, che hai con mắt tròn đen, luôn luôn nhìn bọn chúng em đầy yêu thương thương. Phần nhiều ngày em bị ốm, bà mẹ đều thức thuộc em nên có lúc mắt người mẹ lại sâu hơn nhưng vẫn hiện hữu lên vẻ đẹp tự nhiên. Nghe bà ngoại nói, ngày xưa, mái tóc người mẹ đẹp lắm nhưng bây giờ tóc bà mẹ lại hơi mất màu vì năm tháng. Em thương bà bầu vô cùng. Nước da bà bầu hơi rám nắng nóng vì chị em phải dãi dầu sương gió để kiếm chi phí nuôi em ăn uống học. Đôi bàn tay mẹ tí hon gầy, em yêu người mẹ biết từng nào cho đủ




Bạn đang xem: Bài văn tả ngoại hình của mẹ

*

Bạn tham khảo đoạn văn sau nhé:

Người nhưng em thương nhất trong cuộc sống này chính là mẹ của em. Mặc dù đối với người khác mẹ chưa phải hình mẫu một người phụ nữ chuẩn chỉnh mực của sự việc xinh đẹp nhưng so với em mẹ luôn luôn là đẹp nhất. Chị em em chẳng có vóc fan thon thả giống như các người thiếu nữ cùng thời khác, chị em có dáng tín đồ đậm, chắc hẳn khỏe. Trong nhà chẳng bài toán gì mà chị em không có tác dụng được cả, thậm chí là cả những vấn đề mà chỉ có đàn ông bắt đầu làm như bưng bê đồ nặng, thay thế đồ đạc trong nhà,… những lần nhìn thấy người mẹ oằn bản thân giơ vai vác từng bao thóc, bao gạo em chợt thấy sống mũi cay cay, chỉ mong hoàn toàn có thể lớn thật cấp tốc để bảo đảm mẹ. Mẹ có nước domain authority sậm màu, rám nắng nóng vì đã từng trải qua không ít gió bão, nắng nóng mưa của cuộc đời. Mái tóc dài, black và mượt của chị em lúc nào cũng khá được búi gọn gàng về phía sau. Các lần vất vả thao tác làm việc từng tua tóc rủ xuống, những giọt mồ hôi mướt mát khiến tóc dính lại về nhì phía, em đã chạy lại lấy cho mẹ một cái khăn nhằm lau mặt. Cả đời người mẹ lúc nào cũng tằn tịu, tích góp không đủ can đảm tiêu gì, dành riêng hết phần lớn gì mẹ kiếm được để lo mang lại gia đình.

Xem thêm: Bài Tập Xét Tính Chẵn Lẻ Của Hàm Số, Xét Tính Chẵn Lẻ Của Hàm Số


Xem thêm: Việt Nam Tại Thế Vận Hội Mùa Hè 1960 Winter Olympics, Category:1960 Winter Olympics


Mẹ ăn mặc lúc nào cũng giản dị, thật sạch sẽ và gọn gàng gàng. Cái áo dù bạc mầu nhưng không hề nhăn nheo, lúc nào thì cũng phẳng phiu cùng sạch sẽ. Đôi mắt của bà mẹ màu nâu trầm buồn. Những lần chúng em làm bà mẹ vui lòng, em thấy được trong hai con mắt ấy long lanh, linh động. Còn gần như khi chúng em khiến mẹ buồn, em lại như nhận thấy ẩn sâu trong đôi mắt ấy một sự u về tối khó tả. Chỉ việc nhìn vào mắt người mẹ là em có thể hiểu được phần nào rằng bà mẹ đang vui hay đã buồn. Phần lớn lúc rảnh rỗi em thường say đắm sà vào lòng mẹ, vuốt ve đôi tay của mẹ. Đôi bàn tay thô ráp, các vết chai sạn lại khiến cho em cứ ưa thích vuốt ve mãi. Em cứ ý muốn rằng hoàn toàn có thể vuốt hết rất nhiều vết chai sạn, mọi vết thô ráp từ đôi tay mẹ nhằm nó trở về đôi tay nõn nà, quyến rũ như thời nhỏ gái. Bởi vì em hiểu được mỗi một vết chai sạn, từng một vệt nhăn nheo là gần như hi sinh, vất vả của người mẹ vì lo cho việc đó em. Bà mẹ là người thiếu phụ sống hết lòng cho gia đình, tính tình dịu hiền, dịu nhàng đông đảo việc chị em làm mỗi ngày cũng chỉ bởi vì gia đình. Ngoài thời hạn đi làm, bà mẹ còn chăm sóc một vườn rau củ sau nhà. Cứ thư thả là mẹ lại ra vườn, nhặt cỏ, bắt sâu, tưới rau,… Thú vui hàng ngày của bà mẹ là may vá, làm phần đa đồ handmade dễ thương cho chúng em. Mỗi lần làm chấm dứt một thứ nào đó thú vị, bà bầu sẽ dành tặng cho em hoặc mang đến em Mi. Cả cuộc sống mẹ hầu hết sống, nghĩ và lo cho cái đó em. Một lời nói chẳng đủ để nói hết cảm xúc của em giành riêng cho mẹ. Em chỉ biết học tập thật xuất sắc và luôn luôn ngoan ngoãn, nghe lời để bà mẹ lúc nào thì cũng vui lòng.