Chiều Chiều Ra Đứng Ngõ Sau

     

Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Ca dao » Ca dao về gia đình

Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Ca dao » Ca dao về hôn nhân, vk chồng




Bạn đang xem: Chiều chiều ra đứng ngõ sau

Thể thơ: Lục bátThời kỳ: Trung đại1 bài trả lời: 1 bình luận2 tín đồ thích: Boy_Pks2, Minh Tú Lê HoàngTừ khoá: bà mẹ (409)
- trả lời thư người mẹ (Sergei Yesenin)- Địa linh (Hoàng è Cương)- ngọt ngào của mẹ (Thuỵ Anh)- Bê đòi mút (Phạm Hổ)- giữ hộ mẹ ngày xuân (Kim Tuấn)
- Đi khắp trần thế không ai tốt bằng mẹ- trong ngày hôm qua tát nước đầu đình- Công phụ vương như núi Thái Sơn- Trâu ơi ta bảo trâu này (II)- Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa


Xem thêm: Đời Sống Xã Hội Và Văn Hóa Nước Đại Cồ Việt Có Gì Thay Đổi ?

*

Chiều chiều ra đứng ngõ sau,Nhìn về quê bà bầu ruột nhức chín chiều.


*



Xem thêm: Lịch Âm 24/12, Xem Âm Lịch Hôm Nay Thứ Sáu Ngày 24 Tháng 12 Là Ngày Gì

Phát biểu cảm xúc về câu ca dao “Chiều chiều ra đứng ngõ sau”

Đây là câu ca dao bội nghịch ánh tâm trạng ghi nhớ nhung, bi thiết khổ của cô gái lấy ông chồng xa xứ. Ngày ngày, cứ mang lại lúc chiều buông là cô lại thổn thức gạt âm thầm nước mắt:Chiều chiều ra đứng ngõ sauTrông về quê người mẹ ruột nhức chín chiều!Câu ca dao chọn không gian và thời hạn của buổi chiều để gia công nền cho nỗi nhớ bởi vì nó thường khơi gợi lòng người nghĩ đến việc trở về cùng đoàn tụ. Không khí yên ắng, bàng bội bạc khói sương, rất nhiều vật rảnh chìm vào nhẵn tối… dễ làm chạnh lòng kẻ xa quê. Ta thử tưởng tượng ra cảnh đời cùng số phận của thiếu nữ trẻ lần đầu xa mẹ, xa nhà, đi làm vợ, làm dâu khu vực đồng đất xứ người.Ngày xưa, nông thôn vn sống khép kín đáo theo thứ hạng làng xã. Mỗi làng, mỗi làng là một nhân loại riêng biệt. Có người suốt đời không bước chân ra khỏi luỹ tre làng. Vì vậy cho nên con gái lấy ông chồng làng khác tất cả nghĩa là chấp nhận nỗi li tán dằng dặc, cực nhọc biết ngày trở lại. Thêm vào đó là việc ràng buộc khắt khe của lễ giáo phong loài kiến như ý niệm Nữ nhân nước ngoài tộc tuyệt Tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử… toàn bộ những điều bất công ấy đổi mới cuộc đời thiếu nữ thành một chuỗi dài bi thiết khổ, sầu thương.Đọc câu ca dao trên, ta tìm tòi một cảnh ngộ, một tinh thần của tâm hồn: xa cách, lưu giữ nhung và đau xót. Chiều chiều tức là ngày nào thì cũng vậy, cứ đến thời gian ấy là nỗi nhớ lại hễ cào, xoáy cuộn trong óc, trong tim. Bao nhiêu buổi chiều như vậy đã trôi qua mà nỗi nhớ không hề vơi. Nó thôi thúc cô gái ra đứng ngõ sau (cho mệnh chung tầm mắt đông đảo người), nhằm được một mình sống trong hoài niệm. Phía xa kia là quê người mẹ là mảnh đất mình hình thành và lớn lên; là chỗ gắn bó cùng với bao kỉ niệm bi thiết vui của thuở ấu thơ, của thời nhỏ gái. Quê mẹ, nhì tiếng ấy thiêng liêng biết chừng nào! Quê mẹ thuộc dòng sông, bến nước, là sảnh đình, gốc đa, là đông đảo cánh đồng trực tiếp cánh gắng bay, là hầu như đêm hội làng rộn rã trông chèo, ngân nga giờ đồng hồ hát tiêng hò dưới ánh trăng tách rợi.Cái tuyệt của câu ca dao là sinh hoạt khả năng sexy nóng bỏng rất lớn, khôn xiết sâu của nó. Không khí của giờ chiều cộng tận hưởng với chổ chính giữa hồn vẫn dâng đầy nỗi ghi nhớ của nhân đồ gia dụng trữ tình khiến cho tất cả những người đọc thấm thìa và cảm động. Cách nói cách điệu (hay có cách gọi khác là ngoa dụ): ruột đau chín chiều có chức năng nhấn mạnh khỏe và tương khắc sầu chổ chính giữa trạng của nhân vật. Nỗi bi hùng không thể bật thành giờ khóc (có chăng cũng chỉ nên gạt lệ khóc thầm), không thể sẻ chia cùng ai, thành thử càng ăn sâu vào óc, vào tim. Trong khi bao lưu giữ thương, xót tủi lưu lại cả trong hồn.Đọc nhiều lần câu ca dao trên với thử đặt mình vào thực trạng của cô gái, ta sẽ thấy nôi đau phân tách li tạo nên cô như tê lẩn thẩn đi trong dòng dáng bất động đậy mỗi chiều, trong ánh mắt đăm đăm dõi về quê mẹ. Bởi những ngôn từ giản dị, từ nhiên, câu ca dao dã miêu tả được cung bậc cao nhất của nỗi lưu giữ trong tình cảnh cô đơn, đơn côi nơi khu đất khách quê người. Nỗi nhớ ấy đính thêm chặt cùng với tình chủng loại tử thiêng liêng, cùng với tình quê nhà thắm thiết. Chính vì như vậy mà cho tới tận bây giờ, nó vẫn làm cho bao trái tim, bao tâm lòng đồng nhất thổn thức, nghẹn ngào.