KỂ VỀ MỘT KỈ NIỆM KHÓ QUÊN

     

Tuyển chọn những bài bác văn hay chủ thể Viết đoạn văn ngắn về kỉ niệm cực nhọc quên lớp 6. Những đoạn văn mẫu được biên soạn, tổng hợp chi tiết, đầy đủ từ các nội dung bài viết hay, xuất sắc độc nhất vô nhị của chúng ta học sinh bên trên cả nước. Mời các em cùng xem thêm nhé!

Đoạn văn ngắn về kỉ niệm khó khăn quên lớp 6

Đoạn văn ngắn về kỉ niệm nặng nề quên lớp 6 - mẫu số 1

Em còn nhớ đó là một trong những buổi sang ngày thu thật đẹp. Hôm đó bà bầu đưa em mang đến trường. Khung trời trong xanh, nắng xoàn như mật ong trải khắp sân trường. Ngôi trường thật lớn và rất đông người. Em rụt rè nép bên mẹ, không đủ can đảm rời tay. Cơ mà cô giáo đã đi vào bên em êm ả vỗ về. Cô đón em vào lớp và trình làng với các bạn để có tác dụng quen. Cái lo âu và hồi vỏ hộp trong em thoải mái và tự nhiên biến mất. Dịp đó, em đã ban đầu thấy yêu thương lớp học tập của mình.

Bạn đang xem: Kể về một kỉ niệm khó quên

Đoạn văn ngắn về kỉ niệm khó khăn quên lớp 6 - mẫu mã số 2

Tôi có tương đối nhiều kỉ niệm tuyệt đối với mẹ, tuy vậy kỉ niệm quan trọng nhất là vào dịp 20 - 10 năm nay. Tôi và ba đã “hợp tác” để sẵn sàng cho chị em một món xoàn thật bất ngờ. Hôm sẽ là thứ bảy, nhưng mẹ vẫn có tiết dạy ở trường. Tôi và tía đã đi chợ thiệt sớm, tiếp đến về đơn vị nấu phần đông món ăn mà mẹ thích. Sau hơn một tiếng đồng hồ bận bịu trong căn bếp của mẹ. Tía con tôi đã dứt những món nạp năng lượng mà mẹ thích: sườn xào chua ngọt, canh cá đun nấu chua, măng kho tương… 1 bàn ăn lôi cuốn đã được bố trí đâu vào đây. Ở thân bàn còn là một trong lọ hoa do thiết yếu tay tôi tự cắm nữa. Tuy không được đẹp bằng mẹ cắm nhưng lại tôi tin chắn chắn nếu mẹ biết là vì cô con gái rượu trường đoản cú tay cắm tặng, thì sẽ cảm giác vô thuộc hạnh phúc. Khi mẹ về mang đến nhà, tía đã đứng ở cửa để chờ tặng hoa mang đến mẹ. Mẹ rất xúc hễ khi nhận được bó hoa. Đặc biệt là cơ hội vào phòng bếp, bà bầu đã rất kinh ngạc khi quan sát thấy một bàn ăn đẹp nhất mắt. Khi được biết thêm những món ăn uống trên bàn là do bố nhỏ tôi đã sẵn sàng cả một buổi sáng, người mẹ nói rằng cảm giác vô cùng hạnh phúc. Chúng tôi cùng nhau ăn cơm thật vui vẻ, mẹ còn khen các món nạp năng lượng rất ngon. Ngày hôm đó quả thật vô cùng ý nghĩa sâu sắc với cả gia đình tôi.

Đoạn văn ngắn về kỉ niệm cực nhọc quên lớp 6 - mẫu số 3

Mẹ là bạn mà tôi yêu thương duy nhất trong gia đình. Tôi đã có tương đối nhiều kỉ niệm rất đẹp về mẹ. Nhưng lại tôi nhớ độc nhất kỉ niệm về ngày đầu tiên đi học. Tối hôm trước, chị em giúp tôi sẵn sàng đầy đủ quần áo, sách vở. Sáng hôm sau, bà bầu đã thức tỉnh tôi dậy cực kỳ sớm. Sau đó, tôi còn được ăn sáng rất ngon bởi mẹ chuẩn bị. Đúng bảy giờ, bà mẹ đưa tôi cho trường. Cảnh vật hai bên đường đã rất gần gũi mà từ bây giờ sao thật khác. Khi tới trường, mẹ đã dắt tôi vào lớp học. Tôi lo ngại nép sau lưng mẹ. Chính chị em đã động viên để tôi vẫn tự tin bước vào lớp học. Tôi vẫn còn đấy nhớ mãi lời người mẹ nói: “Mạnh mẽ lên bé xíu con!” . Chiều về, chị em đến đón tôi khôn cùng sớm. Trên phố về, tôi ríu rít nói cho người mẹ nghe những bài toán đã xẩy ra trong buổi học tập đầu tiên. Kỉ niệm về ngày khai trường đầu tiên thật đẹp nhất đẽ. Đó là hành trang giúp tôi vững cách trên tuyến phố sắp tới. Đối với tôi, mẹ y hệt như một điểm tựa ý thức vậy.

*

Đoạn văn ngắn về kỉ niệm khó quên lớp 6 - chủng loại số 4

Trong tâm trí từng người đều phải có những kỉ niệm đẹp, em cũng vậy. Kỉ niệm khó khăn quên của em là 1 lần đi đại dương Nha Trang cùng rất My - người bạn bè của em đang lâu.Lần kia thật vui, chúng em chất hết đồ đạc và vật dụng vào va li với đi máy cất cánh đến Nha Trang. Biển cả thật đẹp! phần đa rặng dừa rì rào trong gió. Những nhỏ sóng đua nhau chạy vào bờ tung bọt bong bóng trắng xóa. Biển có lúc hiền hòa, im sóng, nhưng có những lúc lại giận dữ, ngạo mạn tấn công dạt tất cả cái gì bao quanh nó ra xa. Đứng bên trên bờ chú ý ra biển cả sẽ thấy tốt thoáng đa số đoàn thuyền đánh cá ra khơi, đem về cho mọi tín đồ những mẻ lưới nặng nề trịch cá. Bên trên bờ, bạn đi tắm biển rất nhiều. Em và My bên nhau xây lâu đài cát và " thu hoạch " được tương đối nhiều vỏ sò, ốc, san hô,.... Tắm biển khơi đã thỏa thích, hai gia đình của em cùng My dẫn nhau ra một nhà hàng quán ăn cao cấp. Ở đó, đàn em được ăn đặc sản nổi tiếng của Nha Trang cùng nhiều món ngon khác. Buổi tối, cả nhị đứa lại ra biển hóng mát cùng đi dạo. Thời gian ngồi nghỉ, lũ em thi nhau tán ngẫu đầy đủ câu chuyện không có thật bên trên đời. Giờ cười chơi của đàn em đan xen tiếng dế tối nghe rất hay, buổi đêm trên biển khơi thật yên tĩnh. .Đến giờ đồng hồ đã cha năm tính từ lúc ngày em đi dạo với My nhưng em sẽ không bao giờ quên được ngày ấy bởi nó sẽ khắc sâu vào trong trái tim trí của em. Ngày ấy, là một kỉ niệm cạnh tranh quên, một kỉ niệm tình bạn đẹp.

Bài văn mẫu mã Kể về một kỉ niệm cực nhọc quên 


Kể về một kỉ niệm lưu niệm của em

Em lưu giữ mãi tiết trả bài hôm ấy...Giờ phút tưởng ngàng và buồn bã nhất so với em trường đoản cú khi lao vào lớp 6, chính vì em đã bị một điểm 3 môn làm cho văn.

Cô Thanh trả bài kiểm tra đến lớp. Cô đặt quyển vở của em xuống bàn, đường nét mặt dường như không vui. Linh tính như méc nhau bảo điều gì, em gấp vã lật giở từng trang. Phần đông điểm 8, 9 đỏ chói theo thứ tự mỉm cười với em – cô học sinh xuất sắc Văn của lớp. Em lật tiếp. Chao ôi! Em cấp thiết tin vào mắt mình: một điểm 3 to lớn tướng! Choáng váng, em như lịm đi trước thực sự phũ phàng ấy.

Không, ko thể vì vậy được! Em cố định thần chú ý lại, tuy thế còn nghi vấn gì nữa? số lượng 3 in rõ trong size điểm. Em nôn nóng gập vở lại, lần thần nhìn các bạn xung quanh. Dường như bạn nào cũng hớn hở với tác dụng của mình, chẳng ai cân nhắc nỗi khổ sở của em. Có lẽ chúng ta nghĩ rằng em đang vui vẻ với điểm khá giỏi như đều lần bởi vì em là cây Văn của lớp cơ mà! Càng nghĩ càng xấu hổ, em cúi gầm mặt xuống. Lần giở lại bài, chiếc chữ cô phê hiện tại lên cụ thể trước mắt: Lạc đề!

Em phát âm lại đề bài xích và nhận ra chính xác là mình không đúng thật. Đề bài bác yêu ước tả một loại sông (một cánh đồng hay là một góc phố ...) đính thêm với kỉ niệm thời thơ ấu, vậy nhưng em lại đi đề cập về một kỉ niệm sâu sắc thời nhỏ. Đề bài đó so với em ko khó. Trên em quá nhà quan, chẳng chịu đựng đọc kĩ. Lưu giữ lại giờ đồng hồ làm bài bác hôm ấy, em đang nộp bài thứ nhất trước bao cặp mắt thán phục của anh em mà xem nhẹ lời cô đề cập nhở: những em buộc phải xem lại bài thật kĩ trước lúc nộp. Chắc rằng vì ỷ vào sức học của mình, và thỏa mãn nhu cầu trước lời khen của thầy cô và đồng chí nên em đã thành một cô nhỏ xíu kiêu căng, hợm mình từ cơ hội nào chẳng biết.

Đúng thời gian ấy, chúng ta Hà thì thào bên tai em, giọng mừng rỡ:

- Lan ơi, bây giờ tớ được 7 điểm nhé! thay mãi rồi tôi cũng đạt điểm tương đối rồi đây. Bà bầu mình chắc chắn mừng lắm ... Ủa! cơ mà sao khía cạnh cậu tái nắm kia? Được mấy điểm? mang lại tớ coi nào!

Nghe Hà nói, em lại càng đau khổ và xấu hổ. Hà đang vui vẻ với điểm 7 đầu tiên của môn có tác dụng văn. Còn em, kẻ vẫn coi điểm 7 là xoàng xĩnh, từ bây giờ lại bị điểm 3! cần yếu nào diễn đạt hết nỗi khổ sở của em thời điểm ấy. Em cảm thấy ánh mắt cô giáo vừa bi ai rầu, vừa ngạc nhiên, thất vọng: Sao lại cố kỉnh hả Lan? Cô rất ai oán ...

Trên mặt đường về, em lo ngại và bối rối. Phụ huynh tin tưởng nghỉ ngơi em những lắm. Nếu như biết em bị 3 điểm làm văn thì cha mẹ em vẫn nghĩ gì đây? ba thường khích lệ em học cho giỏi và ước mơ rằng em cũng sẽ trở thành lao lý sư như bố. Còn mẹ nữa, biết bao đêm mẹ ngồi đan len, nuốm chờ em học kết thúc bài mới cùng đi ngủ. Bà bầu cũng chỉ mong sao có một điều là con gái mẹ học giỏi. Cần yếu làm cha mẹ thất vọng, em đang giấu bài bác đi, đang nói rằng giáo viên không chấm vì chưng cả lớp làm bài xích kém vượt ... Quanh quẩn quanh với ý nghĩ dối trá ấy, em đã về mang lại nhà mà chất xám vẫn mông lung.

Xem thêm: Top 10 Bài Văn Mẫu Thuyết Minh Con Mèo Lớp 9 Chọn Lọc, Tải Thuyết Minh Về Con Mèo

Vừa vào đến cổng, mẹ êm ả bước xuống thềm đón em. Ánh mắt bà bầu chợt hoảng hốt khi thấy em bơ phờ mệt mỏi. Em đã ôm chầm đem mẹ, khóc tức tưởi. Không, em cần yếu lừa dối người chị em yêu kính của mình.

Tối hôm ấy, em đã xem kĩ lại bài. Điểm 3 cảnh báo em hãy quan sát lại mình. Em trường đoản cú nhủ: nhất thiết chỉ gồm một điểm 3 này mà lại thôi. Em sẽ tiếp tục giành được các điểm 9, điểm 10 với sẽ lại được phụ thân mẹ, thầy cô, bạn hữu tin yêu thương như trước.

Kể một kỉ niệm khó quên về tình bạn

“Thời gian trôi qua nhanh. Chỉ với lại phần đa kỉ niệm…”. Thật vậy, bây giờ tôi đã trải qua hơn chục năm học tập nhưng mỗi lần lời bài bác hát ấy vang lên lòng tôi lại nâng nâng cực nhọc tả lưu giữ về phần đa kỉ niệm của mình và Lan năm cửa hàng chúng tôi học lớp 4.

Tôi và Lan là đôi đồng bọn với nhau từ bé dại vì nhà Lan gần đơn vị tôi. Có gì chúng tôi cũng phân tách ngọt sẻ bùi lẫn nhau như hai chị em gái vậy. Hàng ngày Lan thường sang hotline tôi đến lớp kể cả trời mưa lẫn trời nắng. Nhưng lúc này trời mưa cũng giống như mọi lúc thôi mà lại tôi ở nhà chờ mãi…chờ mãi cho gần bảy giờ mà vẫn ko thấy Lan sang hotline mình đi học. Tôi ngay thức thì nghĩ với nói thầm: “Hôm nay không ngóng mình tới trường thì bữa sau mình vẫn đi trước và không đợi các bạn nữa đâu.” Nói xong xuôi tôi liền nhanh chóng chạy vội cho trường vị sợ vào lớp muộn. Trời mưa, nước tát vào mặt, đường bị trơn yêu cầu tôi bị vấp váp ngã dơ hết quần áo. Đến lớp lại bị chúng ta trong lớp trêu là nhỏ áo ộp bắt buộc tôi càng bực với giận các bạn hơn. Nhìn bao phủ trong lớp cũng ko thấy Lan tôi lại nghĩ bạn đang chơi với chúng ta ngoài sân. Lúc này tôi càng giận rộng và ngoài ra trong đầu tôi lúc này Lan không thể là đồng bọn nữa.

Tùng…tùng…tùng bố tiếng trống vang lên báo cho biết giờ vào lớp, toàn bộ mọi tín đồ đã ngồi vào hết chỗ của mình chỉ còn chỗ Lan vắng. Một thời gian sau cô lao vào lớp với nói: “Hôm nay bạn Lan bị nhỏ xíu nên xin phép cô nghỉ những em ạ.” Nghe cô nói từ bây giờ tôi cảm thấy thương bạn và có lỗi với chúng ta vô cùng. Dường như giờ học tập hôm ấy tôi chẳng kết nạp được gì. Cô bảo phát âm thì đọc, cô bảo viết thì viết. Tôi chỉ mong sao sao tiết học tập hôm đấy trôi đi thật cấp tốc để còn chạy về viếng thăm bạn. Nhưng bất ngờ tiết học hôm đấy trôi đi thọ lắm chắc chính vì tôi không chú ý nghe giảng. Cố gắng rồi tiết học tập cũng kết thúc, tôi chạy cấp tốc về bên bạn, rồi phi vào nhà thấy bạn đang nằm giường, người xanh xao, khuôn mặt bạn nhợt nhạt hẳn đi. Mới gồm một ngày nhưng trông các bạn khác hẳn. Tôi cho bên các bạn và nói: “ cho chính mình xin lỗi chúng ta nhé”. Lan vừa nghẹn ngào vừa nói: “ Mình new thật tất cả lỗi với bạn. Mình đang không báo trước với bạn mình bị bé nên không tới trường được.” vắt rồi công ty chúng tôi lại yêu dấu và quý quí nhau như cũ. Với từ đó tình bạn của công ty chúng tôi lại càng trở nên thắm thiết hơn.

Những kỉ niệm về tình bạn thật và đúng là chân thành. Nó khởi đầu từ trái tim mang lại với trái tim. Bởi vì vậy cơ mà trong thơ ca cũng có thể có câu:

“Sống vào bể ngọc kim cương

Không bằng sống giữa tình thương bạn bè.”

Kể về chuyến du lịch đáng lưu giữ của em

Kết thúc 1 năm học tập và làm việc vất vả, mái ấm gia đình em đã tổ chức một chuyến phượt vào kì ngủ hè tại vùng cao nguyên đất đỏ làm việc Buôn Mê Thuột.

Cả đoàn du lịch gồm cực kỳ đông, cần phải mướn một cái xe ô tô mười sáu khu vực ngồi. Đó là một chuyến du lịch thú vị đầy tuyệt vời khiến em ghi nhớ mãi với không khi nào quên được. Đúng sáu giờ sáng ngày chủ nhật thì xe cộ xuất phát. Ngồi bên trên xe, em và một vài bạn nhỏ dại trò chuyện, hát hò cực kỳ vui vẻ. Còn mẫu xe lao vun vút qua đa số rừng cây núi, đồi, cánh đồng.

Đến nơi, em thuộc mọi fan đi tham quan thác “trinh nữ” thác “prây sáp”. Quanh mặt đường đi cây cối rủ xuống đa số tảng đá lớn đủ hình thù. Nước từ trên đỉnh điểm ào ào đổ xuống, tung white xóa mờ mờ như mưa bụi. Chúng em chụp ảnh rất đẹp. Em còn được đi thăm phiên bản Đôn - tại chỗ này có phần lớn cây cầu khỉ rập rềnh ao ước té. Điều độc đáo nhất là được ngồi trên sườn lưng những chú voi vĩ đại đang đi lội suối nước rã róc rách, trong veo. Chiều đến, mọi tín đồ cùng nhau quây quần nạp năng lượng cơm lam, thơm lừng hương thơm lúa mới, bên đống lửa trại sáng rực cả một vùng núi đồi. Ngày hôm sau, em được đi thăm thác thủy điện. Dọc mặt đường đi, em thấy hoa ban nở trắng thuộc bông vệ sinh sậy, vươn cao trông siêu đẹp. Thời hạn trôi qua thật nhanh, bố ngày sinh hoạt Buôn Mê Thuột đang hết. Em thuộc mọi bạn lại buộc phải trở về tp tấp nập.

Xem thêm: Sự Ăn Mòn Điện Hóa Và Ăn Mòn Hóa Học, Định Nghĩa, Khái Niệm

Sau chuyến du ngoạn này, em càng yêu thương đất nước của mình hơn. Em hẹn sẽ cố gắng học giỏi, chuyên ngoan để sau đây xây dựng khu đất nước.

---/---

Trên đây là các bài bác đoạn chủng loại về chủ thể Viết đoạn văn ngắn về kỉ niệm khó quên lớp 6 do Top giải mã sưu tầm cùng tổng phù hợp được, muốn rằng với nội dung xem thêm này thì các em sẽ rất có thể hoàn thiện bài văn của chính mình tốt nhất!