Người Đàn Bà Và Con Chồn

     

Kiệt tác nghệ thuật và thẩm mỹ “Lady with a Ermine” (Quý cô với bé chồn) là một trong trong số ít các bức chân dung thời Phục Hưng của Leonardo domain authority Vinci. Người thiếu phụ trong tranh thực ra là cô bé 16 tuổi - Cecilia Gallerani, lừng danh là bồ của Công tước. Lúc ôm con vật của Ludovico il Moro bên trên tay, cô ấy xoay sang mặt phải, góc nhìn chằm chằm vào máy gì đó, với một nụ cười trên môi. “Lady with a Ermine” là một trong những bức tranh đẹp nhất của thời kỳ Phục Hưng, bức chân dung cũng là điểm nhấn của kho lưu trữ bảo tàng Czartoryski ở Krakow. Những bức tranh chân dung còn sót lại khác của Leonardo bao gồm: Chân dung một nhạc sĩ (c.1485, Pinacoteca Ambrosiana); Chân dung một người thanh nữ (La Belle Ferroniere) (1494, Louvre); Mona Lisa (La Gioconda) (1503-13, Louvre); Thánh John người làm lễ rửa tội (c.1513, Louvre); Thánh Bacchus (St John) (1513-15, Louvre),…

Nhân vật Cecilia Gallerani

*

Cecilia Gallerani không thuộc chiếc dõi quý tộc. Tranh ảnh sơn dầu này được vẽ trên gỗ khối óc chó, tô lót một tấm gesso trắng và sơn nền color nâu. Với kích cỡ 54 x 40 cm, nó cho thấy một nửa khung hình của một cô bé (Cecilia Gallerani) cù sang bên phải một góc bố phần tư, nhưng khuôn mặt của cô ý quay thanh lịch trái. Cô ấy sẽ nhìn châm bẩm vào thứ gì đấy hoặc ai đó. Trên tay, cô ấy ôm một nhỏ vật bé dại màu xám được điện thoại tư vấn trong title là ermine. Khoác một loại áo nhiều năm khá 1-1 giản, với mái tóc được buộc và tết lại.

Bạn đang xem: Người đàn bà và con chồn

Bức chân dung Lady with a Ermine

Lady with a Ermine” được vẽ bởi những kỹ thuật có độ khó khăn cao của hội họa thời kỳ Phục Hưng. Đầu tiên là kỹ thuật “chiaroscuro” của Leonardo - việc áp dụng bóng để tăng mức độ nổi cha chiều của hình vẽ. Sản phẩm công nghệ hai, ông thực hiện “sfumato” để tạo nên những biến đổi âm sắc rõ ràng, nhất là xung xung quanh mắt với miệng - một kỹ thuật cơ mà ông đã thực hiện nhiều vào bức chân dung Mona Lisa. Sản phẩm công nghệ ba, câu hỏi kiểm tra bởi tia X cùng kính hiển vi đã cho thấy thêm một phiên bản được vẽ bằng than củi trên bề mặt dưới, một kỹ thuật mà lại Leonardo vẫn tiếp thu trong xưởng của thầy mình, Andrea del Verrocchio (1435-88). Phân tích trong phòng thí nghiệm đã và đang phát hiện ra dấu vân tay của Leonardo trên mặt phẳng sơn, chứng tỏ rằng ông đã thực hiện ngón tay của chính mình để trộn lẫn màu sắc.

Bức tranh cũng là một minh họa xuất dung nhan về chuyên môn giải phẫu của Leonardo. Ví dụ, bàn tay phải lòi ra ngoài của Cecilia được vẽ rất chi tiết: từng mối nhăn quanh khớp ngón tay, từng móng tay - thậm chí là cả gân gấp ở ngón trỏ - đa số được xung khắc họa với độ đúng chuẩn tỉ mỉ, cũng như nét vẽ bên trên má phải của cô. Phần đông mọi gai lông bao phủ tai yêu cầu của Ermine phần đông được vẽ riêng rẽ lẻ.

Xem thêm: Cách Làm Cơm Mẻ Tại Nhà Sau 2 Tuần Là Dùng Được, Cách Làm Mẻ Từ Cơm Nguội

Chủ nghĩa tượng trưng

Con chồn ermine xuất hiện thêm trong bức chân dung mang ý nghĩa tượng trưng. Đầu tiên, với bộ lông trắng muốt, ermine là biểu tượng của sự thuần khiết. Vào cuốn sổ ghi chép của mình, Leonardo đã soạn những ghi chú đa dạng mẫu mã về những loài đụng vật, một trong các đó là loại ermine. Ông đã và đang minh họa nó - hãy xem bức vẽ “The Allegory of the Ermine” (Câu chuyện phúng dụ về con chồn - kho lưu trữ bảo tàng Fitzwilliam, Cambridge). Dường như như chủng loại sinh đồ này được gửi vào như 1 sự ám chỉ tới việc thuần khiết và trong trắng của Cecilia. Xung quanh ra, nó cũng ám chỉ Ludovico il Moro, tín đồ từng là thành viên của Order of the Ermine, cùng sử dụng con vật như một biểu tượng huy hiệu cá nhân. Kết hợp với cái nhìn của Cecilia, mang về cho Ludovico một sự hiện hữu vô hình nhưng đặc trưng trong bức tranh.

Xem thêm: Những Câu Thơ Hay Về Hình Xăm Hay Nhất, Stt Xăm Trổ

Leonardo sinh sống Milan

Leonardo vẫn ship hàng Ludovico Sforza trong khoảng thời gian gần hai thập kỷ (1482-99), cùng với tư giải pháp là nghệ sĩ, loài kiến ​​trúc sư cùng là kỹ sư trưởng vào nhiều chuyển động quân sự của Công tước. Ngoại trừ vẽ tranh, khoản hoa hồng lớn nhất của ông là 1 bức tượng đồng mập mạp cho Francesco Sforza, phụ vương của Ludovico, trong sảnh của thọ đài. Trong thời gian ở Milan, ông đã hoàn thành “Bữa tối cuối cùng” (c.1496) cho bức tường cuối của phòng ăn trên tu viện Santa Maria della Grazie.