Top 16 Bài Phân Tích Tâm Trạng Thúy Kiều Trong Đoạn Trích Trao Duyên

     

Phân tích trung khu trạng Thúy Kiều trong đoạn trích Trao duyên

Phân tích tâm trạng Thúy Kiều trong khúc trích Trao duyên được thcs Thành Công.com tổng hợp cùng sưu khoảng gồm những bài văn mẫu mã lớp 10 hay dành cho các em học viên tham khảo, củng núm kỹ năng cần thiết cho bài xích kiểm tra viết môn Ngữ văn 10 sắp tiếp đây của mình. Mời những em học sinh cùng tham khảo.

Bạn đang xem: Top 16 bài phân tích tâm trạng thúy kiều trong đoạn trích trao duyên

1. Phân tích tâm trạng Thúy Kiều mẫu mã 1

Trao Duyên là trong những đoạn thơ có chân thành và ý nghĩa vô cùng đặc trưng trong Truyện Kiều trong phòng thơ Nguyễn Du. Đoạn thơ tương khắc họa được rõ nét nhất tấn bi kịch của cuộc sống Thúy Kiều. Khi do chữ Hiếu mà thiếu nữ phải quên đi chữ Tình quên đi niềm hạnh phúc của đời mình đành dang dở. Bằng bút pháp biểu đạt nội trung khu tài tình Nguyễn Du đang cho chúng ta thấy được trọng điểm trạng xâu xé đầy khổ cực của Thúy Kiều.

“Cậy em em tất cả chịu lời


Bạn đang xem: Phân tích chổ chính giữa trạng Thúy Kiều trong đoạn trích Trao duyên


Bài viết sát đây

Ngồi lên mang đến chị lạy rồi sẽ thưa”.

Trong ko gian im thin thít đêm khuya vắng. Thúy Kiều gọi Thúy Vân cho khẩn thiết cậy nhờ em. Bạn nữ biết rằng điều bản thân nói ra phía trên thật sự rất khó khăn nên new phải thực hiện từ “cậy em”. Tiếp đến rồi chuyển Thúy Vân lên một tầm cao hơn đó là ngồi lên trên để chị “lạy rồi đã thưa”. Chỉ nhì câu thơ đầu thôi mà bọn họ đã tìm ra Thúy Kiều là người hiểu chuyện ra làm sao khi tính trước được việc mình cậy dựa vào em vẫn thật sự khó khăn nên ao ước đưa em vào chũm không thể chối từ.

*
Trong niềm âu sầu của phiên bản thân, Thúy Kiều cố gắng phân bày cùng với em việc nguyên nhân mới có vì sao cậy nhờ vào ngày hôm nay:

Giữa mặt đường đứt mọt tương tư.

Keo loan lẹo mối tơ thừa khoác em.

Kể trường đoản cú khi gặp chàng Kim

Khi ngày quạt cầu khi đêm chén thề.

Sự đâu sóng gió bất kỳ.

Hiếu tình khôn lẽ nhì bề vẹn hai.

Ngày xuân em hãy còn dài.

Xót tình máu mủ chũm lời nước non.

Chị mặc dù thịt nát xương mòn.

Ngậm mỉm cười chín suối vẫn còn thơm lây.

Nàng kể về ái tình nồng thắm của chính bản thân mình với Kim Trọng vừa new chớm nở hiện nay đã phải lụi tàn vì hoàn cảnh gia đình. Không hề nỗi khổ sở nào hơn khi vì chữ Hiếu cơ mà phải chấm dứt bỏ chữ Tình với đàn ông Kim. Chính vì vậy Thúy Kiều cũng ước ao Thúy Vân thấu hiểu cho nỗi khổ của bản thân mà nhận lời chắp nối tơ duyên với Kim Trọng. Giả dụ Thúy Vân nhấn lời thao tác làm việc đó thì mặc dù có chết Thúy Kiều cũng vẫn hàm ơn em. “Ngậm cười chín suối vẫn còn đấy thơm lây”. Chị em đã rước cả cái chết ra để thuyết phục em gái dìm lời cậy nhờ vào của mình.

Sau khi Thúy Vân đã nhận lời góp chị Thúy Kiều ban đầu trao mang đến em đa số kỷ vật dụng tình yêu. Lúc này tâm trạng âu sầu giằng xé của nữ được tác giả Nguyễn Du tương khắc họa rất rõ ràng nét.

Chiếc trâm với bức tờ mây.

Duyên này thì giữ, đồ gia dụng này của chung.

Dù em nên bà xã nên chồng.

Xót bạn mệnh bội bạc ắt lòng chẳng quên.

Mất người còn chút của tin.

Phím lũ với mảnh hương thơm nguyền ngày xưa.

Trong giờ phút trao duyên phần nhiều kỷ niệm lại sống dậy mãnh liệt trong trái tim trí Thúy Kiều. Cứ ngỡ tình yêu chỉ mới hôm qua trên đây khi cô bé vừa chạm chán Kim Trọng vừa trao nhau hầu như lời thề nguyền mong hẹn. Trao duyên mà lại kỷ vật ấy được coi là của chung. Và trong tương lai khi em có nên vk nên ck với chàng Kim cũng hãy nhờ rằng chị. Càng nói Thúy Kiều càng xót xa cho thân phận hồng nhan bạc mệnh của mình. Lúc mà dành được tình yêu trong tay rồi mà lại vì biến đổi cố gia đình lại bị tuột mất. Thiếu phụ chới với ko biết bám víu vào đâu bắt buộc tưởng tượng đến lúc Thúy Vân cùng Kim Trọng cùng cả nhà mà dịp đấy thiếu phụ chỉ như một oan hồn đồ dùng vờ trong gió vương vấn bên trên phím bọn và mảnh hương nguyền ngày xưa.

Mai sau dù là bao giờ.

Đốt lò hương ấy so tơ phím này.

Trông ra ngọn cỏ lá cây.

Thấy hiu hiu gió thì hay chị về.

Nếu như ở chỗ thơ đầu Thúy Kiều nói chỉ cần Thúy Vân nhận lời trao duyên thì mình sinh sống nơi chín suối cũng ngậm cười thơm lây. Thì đến đoạn thơ này khi nhắc tới các kỷ niệm tình thân với đàn ông Kim nàng càng day dứt. Phái nữ day xong xuôi vì tình yêu không trọn vẹn. Thúy Kiều cảm thấy nỗi xót xa vô hạn dù chỉ là tưởng tượng thôi cũng khiến cho người ta cảm giác thương cảm. Đúng là “trâm gãy bình tan” tơ duyên ngắn ngủi vừa nở đang tàn. Thúy Kiều chỉ xin em dù cho có thế làm sao nếu có âm dương đứt quãng hãy mang lại chị xin giọt nước cho những người thác oan.

Hồn còn sở hữu nặng lời thề.

Xem thêm: ✓ Write Your Predictions About A Future City In Viet Nam To A Friend

Nát thân bồ liễu đền nghì trúc mai.

Dạ đài biện pháp mặt tắt hơi lời.

Rưới xin giọt nước cho tất cả những người thác oan.

Với Thúy Kiều dù có chết bạn nữ cũng không khi nào quên được tình thương với Kim Trọng. đề xuất dù “thác xuống” thiếu phụ vẫn đau đáu với tình yêu không trọn vẹn. Phụ nữ đã yêu cầu thốt lên:

Ôi Kim Lang! Hỡi Kim Lang.

Thôi thôi! Thiếp sẽ phụ đại trượng phu từ đây.

Cạn lời hồn bất tỉnh máu say

Một hơi lặng ngát hai tay giá đồng

Thúy Kiều đã phải thốt lên “ôi Kim Lang” nghĩa là chị em đã coi đàn ông Kim Trọng như phu quân của bản thân mình là tình quân trong mộng. Nhưng kể từ nay cũng chỉ do chữ Hiếu mà phải phụ phái mạnh từ đây.

Đoạn thơ dứt với chổ chính giữa trạng cực khổ cùng cực của Thúy Kiều. Ta thấy Nguyễn Du thiệt sự rất tài tình khi vẫn lột tả chân thật được nỗi niềm của Thúy Kiều trong đoạn trích Trao Duyên. Ở đó bao gồm cả sự trẻ trung và tràn đầy năng lượng của quân tử cũng đều có sự yếu đuối của bạn nữ nhi thường xuyên tình khi yêu cầu rời xa tình yêu khắc cốt ghi trung tâm của mình. Một vai trung phong trạng giằng xé đau khổ mà không hẳn ngòi bút nào cũng có thể lột tả được.

2. Phân tích trọng tâm trạng Thúy Kiều mẫu mã 2

Mười năm phiêu lưu của Thúy Kiều là một tấn thảm kịch triền miên chất cất bao nỗi đau đớn, thảm sầu. ái tình đầu đẹp đẽ, trong sáng giữa cô bé với Kim Trọng vẫn sớm bị sóng gió cuộc đời làm cho tan vỡ. Sau thời điểm bán mình chuộc cha để báo đền chữ hiếu, Kiều đã âm thầm khóc thương đến lời nguyền xoàn đá với con trai Kim. Người vợ đành cậy Thúy Vân ráng mình đính thêm bó cùng với chàng. Trao duyên là nỗi nhức đớn, nỗi chống mặt đời của người con gái tài sắc đẹp – Thúy Kiều.

Trong tối gia biến: một mình nàng ngọn đèn khuya, Áo dầm giọt lệ tóc se mái sầu. Thanh nữ sống với trọng tâm trạng đầy sóng gió với mặc cảm. Trước sự việc thực phũ phàng là ngày mai cô bé sẽ thuộc về phần mình kẻ khác, Kiều cảm thấy như chủ yếu minh là thủ phạm tạo ra nỗi bất hạnh cho Kim Trọng. Phái nữ thương mình một nhưng mà thương người yêu mười buộc phải cắn răng cam chịu đựng số phận phụ bạc của mình: Phận dầu, dầu vậy cũng dầu nhằm nghĩ đến nỗi đau của Kim Trọng:

Công trình kể biết mấy mươi

vì ta khăng khít cho người dở dang!

Thề hoa chưa ráo bát vàng

Lỗi thề thôi đã phũ phàng với hoa

Thúy Kiều có nặng mặc cảm là người dân có lỗi. Con gái tự trách bản thân khăng khít, khiến cho tất cả những người dở dang. Đúng ra là cả hai công ty động tìm đến nhau, yêu nhau với tự nguyện đính thêm bó với nhau. Kiều gồm mặc cảm đó là do nàng luôn nghĩ đến người khác, trong cả trong lúc đau thương tột bậc.

Một bản thân một bóng, đối diện với vai trung phong trạng rối bời, chảy nát, Kiều chỉ biết âm thầm khóc than cho gia cảnh, mang lại duyên phận. Đắn đo, suy tính trước sau, chị em thấy duy nhất cách có thể cứu vãn phần nào mang đến mối lương duyên của mình, đó là trao duyên mang đến em gái. Cùng Kiều đã trao duyên mang đến Thúy Vân lúc cô em vô bốn ấy vừa thốt nhiên tỉnh giấc xuân.

Thấy Kiều mếu máo ủ ê, Thúy Vân gạn hỏi nguyên nhân và cũng lù mù đoán biết chị mình đang mắc mối tình chi đây. Kiều trao duyên cho em mà trong lòng băn khoăn, bối rối:

Rằng: lòng đương thổn thức đầy

Tơ duyên còn vướng côn trùng này không xong

Hở môi ra cũng thẹn thùng

Để lòng thì phụ tấm lòng cùng với ai.

phái nữ thẹn thùng khó khăn nói vị còn vướng mối tơ duyên với quý ông Kim – ái tình mà chỉ hai tín đồ biết với nhau. Ngỏ chuyện riêng rẽ tư với người khác, cho dù là em mình đi nữa cũng chưa hẳn là điều dễ dàng dàng. Hơn nữa, đây không hẳn là tình yêu nhoáng qua mà đã thề nguyền kim cương đá, kết giải đồng tám; nó phát triển thành thiêng liêng, rất khó có thế đổi thay. Nay dựa vào Vân sửa chữa thay thế mình, Kiều sợ chắn chắn gì Vân đã nhận lời.

Kiều rơi vào tình thế tình thế khó xử; không nói ko được cơ mà nói ra thì e ngại. Bởi thế cho nên nàng đắn trước đo sau, băn khoăn, ngập ngừng mãi rồi mới thốt ra được một câu khiến cho người ko kể cuộc nghe cũng buộc phải mủi lòng.

Cậy em, em gồm chịu lời

Ngồi lèn mang đến chị lạy rồi đang thưa

Lời gì vậy? Đó là lời dựa vào Vân cầm cố chị nối tình với cánh mày râu Kim. Đề nghị ấy thật bất ngờ ngay cả so với Thúy Kiều bởi vì trước đó thiếu phụ chưa hề nghĩ đến. Cả một tối thức trắng, nàng đâu bao gồm nghĩ ra điều này. Nàng chỉ có đau khổ, giày vò. Tuy nhiên, từ lúc Thúy Vân thức giấc và tỏ ra yêu thương chị, cô gái như vụt thấy một làn chớp sáng: Đây rồi, cô em gái này còn có thế’ giúp mình trả món nợ tình. Đề nghị ây cũng bất ngờ đối với Thúy Vân bởi nó quan trọng quá, nó tác động đến cả cuộc đời. Nhận lời mang một tín đồ đâu tất cả dễ dàng, đơn giản như dìm một món quà? Vậy dựa vào đâu mà Thúy Kiều dám đề ra ý con kiến ấy và phần đông ép Thúy Vân đề xuất nhận lời? Chỉ bao gồm cơ sở duy nhất đúng mực là tình thương. Chị yêu mến em. Có niềm tin rằng em đang nghe lời. Chị cũng biết em mến chị, ko lỡ trái ý chị. Còn em, tuy chẳng hiểu đầu đuôi thế nào nhưng lại thực tâm thương chị riêng rẽ gánh chịu đựng nỗi oan khổ của tất cả gia đình, lại đang đau xót vì môi tơ duyên đứt đoạn đề nghị dù chưa kịp nghe không còn lời giãi bày, chắc cũng đã hiểu rõ sâu xa lòng chị.

Người ta hỏi: vì sao Thúy Kiều không sử dụng từ nhờ và lại dùng tự cậy? Không cần sử dụng từ nhận mà lại dùng trường đoản cú chịu? cũng chính vì giữa những từ ấy có một sự không nên biệt hơi tinh vi. Đặt nhờ vào chỗ cậy, không hồ hết thanh điệu câu thơ sẽ nhẹ đi, music không dọng làm việc chữ thư tốt nhất của câu thơ nữa mà lại còn giảm sút cái quằn quại khó khăn nói của Kiều, cái ý nghĩa hi vọng thiết tha của một lời trối trăng, chân thành và ý nghĩa nương tựa, giữ hộ gắm của một lớp lòng giỏi vọng, ý nghĩa tin tưởng vào cảm xúc ruột thịt. Thân chiu với nhận thì dường như còn có vụ việc tự nguyện hay là không tự nguyện nữa. Nhận lời chắc hẳn rằng có văn bản tự nguyện: còn chịu lời thì bên cạnh đó chỉ có một sự nài ép phải nhận vì không sở hữu và nhận không được. Trong tình cụ của Thúy Vân lúc bấy giờ, chỉ bao gồm chịu lời chứ làm thế nào nhận lời được?

Câu thơ sáu chữ giản dị mà cất đựng tất cả chiều sâu của một tình ráng phức tạp. Điều đó càng tạo cho nó bao gồm dáng dấp như một lời mong nguyện.

Kiều yêu mong Thúy Vân: Ngồi lên cho chị lạy rồi vẫn thưa vì thanh nữ coi sự chịu đựng lời của Thúy Vân là một hành động hy sinh. Đối với động tác cử chỉ hi sinh ấy thì chỉ tất cả kính phục cùng biết ơn. Thúy Kiều lạy em là lạy sự hi sinh cao siêu ấy.

Trong những tích tắc đau đớn, tội nghiệp này, Kiều vẫn quên mình để lưu ý đến đến tín đồ yêu. Nỗi bi tráng của nàng rất cần được được chia sẻ cho vơi bớt.

Sau loại phút thuở đầu khó nói, lúc này nàng phân trần với em gái về côn trùng tình đẹp tươi mà dang dở của mình:

Kể tự khi chạm chán chàng Kim

Khi ngày quạt ước, khi đêm bát thề

Tâm sự về nỗi khó khăn nghĩ, khó khăn lựa lựa chọn giữa tình với hiếu:

Sự đâu sóng gió bất kì

Hiếu tình khôn lẽ nhì bề vẹn hai.

Là tín đồ con tất cả hiếu, Kiều đã cung cấp mình để mang ba trăm lạng ta cứu phụ vương và em khỏi vòng tội tù đọng oan nghiệt. Chữ hiếu nữ đã đáp đền, còn chữ tình vẫn canh cánh bên lòng như một món nợ nặng nề nề khó trả:

Nợ tình không trả mang đến ai

Khối tình mang xuống tuyền đài chưa tan

Ý nghĩa này cho biết thêm Thúy Kiều đau khổ biết chừng nào với cũng cao cả biết chừng nào! người vợ van lơn em gái hãy xót tình huyết mủ núm lời núi sông mà bằng lòng kết duyên với nam nhi Kim. Nói tới chàng, Thúy Kiều càng sầu, càng tủi mang đến thân phận. Tưởng chừng như nỗi đau theo nước đôi mắt tuôn rơi:

Chị cho dù thịt nát xương mòn,

Ngậm cười cửu nguyên hãy còn thơm lây.

Tưởng tượng ra chết choc thê thảm cũng là thể hiện của sự yêu mến thân, tuy nhiên Kiều tự yên ủi rằng linh hồn mình nơi suối vàng hãy còn thơm lây với loại đạo đức tươi mát của em. Kiều nói cùng với em những lời tâm địa như thế, hỏi Thúy Vân sao nỡ chối từ?

ngôn từ của Kiều tại phần này là ngôn từ của lý trí. Tuy Kiều là cô gái rất giàu cảm xúc nhưng đối với chuyên trọng đại của cả một đời người này, cô bé không thể sử dụng tình cảm của bản thân mà thuyết phục được em. đề xuất bình tĩnh mà cần sử dụng lí lẽ, so với thiệt hơn, yêu cầu trái để em phát âm mà ưng ý giúp.

Trước khẩu ca có lý, bao gồm tình tha thiết của Thúy Kiều, Thúy Vân chỉ từ biết im re lắng nghe với như thế có nghĩa là nàng chấp nhận. Đến đây Thúy Kiều new nhẹ lòng và bạn nữ lấy kỷ đồ vật tình yêu giữa mình cùng với Kim Trọng ra trao mang đến em gái:

Chiếc vành cùng với bức tờ mây

Duyên này thì giữ, vật này của chung.

Nếu như ở vị trí trên, Kiều kể tình yêu cho em nghe bằng giọng điệu rứa lấy vẻ bình tĩnh thì cho tới lúc này, trao lại kỉ vật mang đến em, thiếu nữ cảm thấy đã mất hết nên không thể kìm nén được tình cảm của bản thân mình nữa, trái tim đa cảm bước đầu lên tiếng. đàn bà nói: cái vành cùng với bức tờ mây vẫn bởi tiết tấu của mấy câu thơ trên, nhưng mang lại câu: Duyên này thì giữ đồ này của phổ biến nghe như đã bao gồm tiếng mức nghẹn ngào sinh sống trong đó. Duyên này là duyên thân Thúy Vân với Kim Trọng, phần bạn nữ đã hết. Duyên chị đã trao lại mang lại em, nhưng mà kỉ đồ gia dụng này xin em hãy coi có 1 phần của chị, nó là của chung. Rò ràng lí trí buộc con gái phải ngừng tình với nam nhi Kim nhưng cảm tình của bạn nữ thì không thể.

Mối ngành ngọn thơm, tho, ngọt ngào nhường ấy, thốt nhiên chốc bảo quên, quên làm thế nào được? gửi lại trong chút kỉ đồ này vậy. Thân lúc cực độ đau thương, Kiều vẫn rứa tìm lấy một chút an ủi. Sau đó, Kiều để mặc cho tình yêu tuôn tràn. Thanh nữ nói cùng với em bằng tiếng nói khác của lòng mình. Ngôn từ nàng không thể cái. Mạch lạc, khúc tách của lý trí nữa mà lại thuần là của tình cảm, của cả ảo giác. Càng nói càng xót xa cho duyên phận xấu số của mình. Chị em nói rõ bản thân mệnh bạc, tình mình thiếu tính và bao nhiêu nỗi niềm thời xưa nay chỉ từ có phím bọn với mảnh hương nguyền:

Dù em nên vk nên chồng

Xót tín đồ mệnh tệ bạc ắt lòng chẳng quên

Mất tín đồ còn chút của tin

Phím bọn với mảnh hương nguyền ngày xưa

Mai sau dù là bao giờ

Đốt lò mùi hương ấy so tơ phím này

Trông ra ngọn cỏ lá cây

Thấy liu riu gió thì tốt chị về

Hồn còn với nặng lời thề

Nát thân liễu bồ đền nghì trúc mai.

Dạ đài giải pháp mặt khuất lời

Rưới xin giọt nước cho người thác oan.

Động cho tương lai chắc chắn là mù mịt, thiếu nữ đâu còn giữ được sự lặng ổn trong trái tim phút giây trước đó. Như fan lội nước hụt chân rớt xuống vực sâu, Kiều chới với ko biết bám víu vào đâu. Kiều tưởng tượng đến lúc Vân và nam giới Kim nên vk nên chồng, mang lại cõi hỏng không mà thanh nữ chỉ là một mảnh hồn oan thiết bị vờ theo ngọn gió hiu hiu trên ngọn cỏ lá cây nhưng mà vẫn vướng chặt với giờ tơ trên phím bọn và hương thơm của mảnh trầm rất lâu rồi và vẫn còn mang nặng nề lời thề, lời nguyền nát thân bồ liễu đền nghì trúc mai cho người. Chị em đinh ninh bản thân sẽ là 1 trong những hồn oan vào cõi bị tiêu diệt và dặn em rưới cho giọt nước làm phép tẩy oan. Có xích míc không?

Trên cơ Thúy Kiều vẫn chẳng nói là giả dụ được Vân giúp cho thì mặc dù thịt nát xương mòn nữ vẫn ngậm cười hoàng tuyền là gì? nghĩa là trả được món nợ tình, cô gái sẽ hết giầy vò vày đã lo cho tất cả những người yêu chu tất. Cụ mà chỉ trong tích tắc tưởng tượng, .nàng đã quay trở lại với bao nỗi xót xa còn nặng nề hơn trước. Chút lặng lòng đã cất cánh đâu mất!

Đúng là có mâu thuẫn nhưng chưa phải trước sau trọn vẹn chỉ bao gồm một vấn đề. Trước, nàng âu sầu vì người; ni lo cho người đã xong, cô bé mới nghĩ mang đến mình và thấy bản thân mệnh bạc, thấy mình đã mất tất cả. Nàng không chỉ có chới với trong tương lai mịt mù, oan nghiệt. Nàng không hề ở tâm lý tỉnh táo bình thường mà như nửa tỉnh giấc nửa mê, nửa phần là fan sống, nửa phần là hồn ma. Cùng tuy vẫn hội thoại với Vân tuy thế lời nữ phảng phất như lời trường đoản cú cõi bên kia vọng về.

Đoạn thơ cùng bỗng nhiên đổi giọng. Hình hình ảnh âm điệu như chập chờn cất cánh hết nét thật, bao gồm cái nào đấy thật hỏng ảo: thời điểm không xác minh (mai sau, bao giờ), không khí rất thiêng (đốt lò hương, so tơ phím của tín đồ xưa để lại) hình hình ảnh phất phơ, ma mị (ngọn cỏ lá cây, nhỏ nhỏ gió…) tất cả đều tạo nên rằng Kiều liên tiếp khổ đau cùng càng khổ đau gấp bội.

Theo đà nửa tỉnh giấc nửa mê, đang thì thầm với Vân, Kiều hốt nhiên nói một mình, nói với mình về sự dở dang duyên phận. Đúng là cảnh thoa gãy bình tan, tơ duyên ngắn ngủi. Đúng là phận bạc tình như vôi và đành phải đồng ý cảnh nước chảy hoa trôi lỡ làng nhưng trái tim như chảy ra từng mảnh. Nữ giới đành chịu tội với đấng mày râu Kim, đành gửi đấng mày râu muôn nghìn dòng lạy. Đau đớn quằn quại đến hơn cả Kiều cần nấc lên:

Ôi Kim lang! Hỡi Kim lang

Thôi thôi! Thiếp đã phụ con trai từ đây

Tiếng nút nghẹn ngào ấy khẳng định một đợt nữa mặc cảm gồm tội của Kiều. Nghĩa là người vợ phủ nhận tất cả những gì đang nói cùng với Vân, mọi gì đã làm cho chàng Kim, phủ nhận nỗi yên ổn tâm của mình trong giây lát trên tê .Nghĩa là chị em tuy có đau thêm vào cho mình nhưng mà vẫn nhất mực đau đến người, vì người. Nỗi nhức không đơn giản dễ dàng mà tạo thêm gấp bội. Cô bé gọi tên nam giới Kim như trong cơn mê sảng. Nỗi đau đã lên đến mức tột đỉnh, thừa sức chịu đựng của thể xác:

Cạn lời hồn chết giả máu say

Một khá lặng ngắt, 2 tay giá đồng.

Xem thêm: Kể Lại Buổi Gặp Gỡ Người Lính Lái Xe Trong Bài Thơ Về Tiểu Đội Xe Không Kính

Đoạn thơ là 1 trong những cơn bự hoảng, một trận sóng gió tơi bời trong thâm tâm con người tội nghiệp Thúy Kiều. Người vợ đau khổ, quằn quại đâu riêng gì vì bạn dạng thân mình? tất cả trái tim yêu thương thương chị em dành cho người yêu. Chổ chính giữa hồn vị tha ấy cao đẹp nhất biết chừng nào! Thương tín đồ đằm thắm sâu xa, muốn cho người được hạnh phúc, còn bản thân thì đồng ý thiệt thòi, cam chịu hy sinh, tấm lòng ấy làm ra xúc cồn mạnh trong trái tim người đọc. Đó cũng là nét sáng sủa ngời vào phẩm giá chỉ của Thúy Kiều.